Bài học từ ốc sên: Dựa vào chính mình

Ốc sên là loài động vật di chuyển chậm chạp nhất thế giới nhưng chúng có cách sống và tự vệ rất đặc biệt.

 

Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ: “Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!”
“Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh” – Ốc sên mẹ nói.
“Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?”
“Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy”.
“Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hoá được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?”
“Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy”.
Ốc sên con bật khóc, nói: “Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta”.
“Vì vậy mà chúng có cái bình!” – Ốc sên mẹ an ủi con – “Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính bản thân chúng ta”.
**********
Ốc sên là loài động vật di chuyển chậm chạp nhất thế giới. Chúng không có bất cứ một cái chân nào. Tốc độ tối đa của một con ốc sên vườn là khoảng 50 yards (tương đương 45 mét) một giờ. Mặc dù không di chuyển nhanh nhưng chúng lại giữ tốc độ khá ổn định và luôn tiến thẳng về phía trước.

Điều đặc biệt là trên đường di chuyển, ốc sên luôn tiết ra chất nhầy để đánh dấu quãng đường mà chúng đã đi, cũng như quãng đường cần phải quay lại để về điểm xuất phát.

  • Thường thì người ta chỉ nhận thấy sự nặng nề của “cái bình” mà quên mất những thứ nó mang lại
  • Nghèo khổ mang đến cho ta ý chí quyết tâm
  • Đau buồn mang đến cho ta sự trân trọng những thứ làm cho ta vui vẻ.
  • Thất bại mang đến cho ta sự khôn ngoan.
  • Chia tay mang đến những cơ hội mới
  • Lúng túng mang đến sự chân thật
  • Và khó khăn mang đến một con người mạnh mẽ, được tôi luyện cứng cáp hơn những người khác nhiều.

Nguồn: Sưu tầm internet.

scroll top